NHỚ MÃI MỘT THỜI SINH VIÊN

PGS.TS Vũ Văn Hiền                                                                                   

 

Uỷ viên TW Đảng                                                                                   

 

Tổng giám đốc Đài TNVN                                                                                   

 

Cựu sinh viên Chăn nuôi khoá 12     

       

 

Ai đã qua Nà Vường, ghé thăm Nà Pheo           

 

Hay xuôi Chấm Ché           

 

Ai đã qua Pắc Đa, Pắc Nậm           

 

Thấy Trường tôi đứng giữa bản làng           

 

Trường tôi thắm thiết bao tình           

 

Tình thầy trò, tình than và tình đồng chí. Đó là những câu trong lời bài hợp xướng Chiến thắng của anh Nguyễn Văn – Sinh viên Đại học Nông nghiệp I khoá 10. Vậy là đã 39 năm, tôi đã từng nghe cả nghìn bài hát, đã phụ trách cả đoàn ca nhạc với những nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng, duyệt và cho phát những bài hát hay nhất trên sóng phát thanh, thế mà lời hát và giai điệu của bài hát “Cây nhà, lá vườn” trên của thời sinh viên làm tôi nhớ mãi.           

 

Năm ấy, 1967, đất nước đang trong những ngày tháng chiến tranh vô cùng gian lao, vô cùng khó khăn nhưng cũng vô cùng oanh liệt. Tôi và rất nhiều bạn bè khác “chân đất, mắt toét” từ quê ra Trâu Quỳ nhập học. Ở trường chỉ vài ngày là lên xe đi xơ tán trên Cao Bằng – nơi địa đầu Tổ quốc. Những tên bản, tên làng trong bài hát trên chính là những nơi mà mỗi khoa, mỗi lớp chúng tôi học tập và sinh hoạt.           

 

Đất nước sục sôi bom đạn còn chúng tôi được Nhà trường đưa tới một nơi vô cùng yên tĩnh, cả năm không thấy tiếng máy bay gầm rú, không biết đến bom rơi, đạn nổ.           

 

Thời chiến tranh, chúng tôi - lớp Chăn nuôi khoá 12 được học ở Pắc Đa, được biên chế thành đại đội, trung đội, tiểu đội như trong quân đội. Tôi còn nhớ địa chỉ gửi thư của chúng tôi cũng rất “bí mật quân sự” N201 – 10B, BC12 – JI – KG. Một năm trọn vẹn ở với đồng bào Tày, Nùng của một số xã thuộc huyện Quảng Uyên tỉnh Cao Bằng. Một năm xa nhà mà toàn là những người lần đầu tiên từ khi mới lớn xa nhà để sống trong tập thể và không khí học tập, lại trực tiếp ở với nhà dân - đồng bào Tày, Nùng, thành ra chúng tôi trong cùng một lúc được tiếp nhận và thích nghi với ngổn ngang những điều mới lạ.           

 

Hồi ấy sinh viên chúng tôi tự lo làm nhà để thành hội trường, lớp học. Mỗi tháng 2 – 3 chủ nhật đi đốn củi trên rừng, lo đi chở gạo, trồng rau và cả nuôi bò, nuôi lợn để cải thiện đời sống nơi sơ tán. Đời sống sinh viên thời chiến tranh biết bao gian khó. Đói có, rét có, lạ nước lạ cái nên gần như cả lớp, cả khoá đều ghẻ lở kềnh càng.           

 

Thế nhưng đời sống tinh thần của chúng tôi khi ấy lại vô cùng phong phú. Ngoài các giờ lên lớp, các buổi tự học là các chương trình sinh hoạt thật vui và lý thú. Sinh hoạt lớp, sinh hoạt đoàn, sinh hoạt với thanh niên địa phương. Có lẽ trong những hoàn cảnh hết sức đặc biệt như thê nên con người gắn bó với nhau hơn. Khoá học chúng tôi có tới 5 đôi sinh viên “phải lòng” nhau từ thời Cao Bằng để rồi sau này cả 5 đôi thành vợ, thành chồng. Có cả những chàng trai rất giỏi giang yêu các cô gái Tày xinh đẹp nhất vùng và cũng thành.           

 

Một năm ở Cao Bằng đã là một thời gian đầy kỷ niệm và vô cùng ấn tượng cả cuộc đời chúng tôi. Nhưng có lẽ ấn tượng sâu sắc không kém là vào đầu năm 1972. Khi ấy chỉ còn 1 tháng nữa là đến Tết Dương lịch. Tôi và 8 người bạn cùng lớp, vừa bảo vệ xong luận án tốt nghiệp thì lên đường đi bộ đội. Tôi nhớ mãi khi ấy là 10 giờ, có mấy chục chiếc xe đến chở tân binh đậu kín sân trường. Bọn chúng tôi vừa ở giảng đường ra, chưa hiểu được kết quả thi cử ra sao thì bước lên xe đi chiến đấu. Các thầy lưu luyến tiễn đưa, tất cả các bạn giá đều khóc, đều ôm lấy chúng tôi mà bùi ngùi, xúc động. Đoàn xe chạy, chúng tôi nhìn lại và nước mắt ai cũng  nhoè đi trong nỗi nhớ thương cảnh trường xưa lớp cũ và bạn bè. Ra đi không biết khio nào gặp lại.           

 

Lớp chăn nuôi 12 của chúng tôi có khoảng hơn 80 người, nhưng người trước, người sau, bọn con trai đi bộ đội gần một nửa. Chiến tranh qua đi, lớp tôi người mất, người còn; có người đi khắp chiến trường vẫn nguyên vẹn trở về; nhưng có người ở ngay sau hậu phương mà cũng không còn nữa vì bom rơi dạn lạc. Có không ít bạn tôi đã hy sinh trong cuộc chiến tranh này mà mỗi năm, vào ngày 30/4, tôi không sao quên được bạn bè và không sao cầm nổi nước mắt.           

 

Thế mà đã 39 năm rôi, Trường Đại học Nông nghiệp I than yêu đã trong nửa thế kỷ, còn lớp chúng tôi đã gần 40 năm. Chúng tôi có 11 khoá đàn anh đàn chị và là đàn anh đàn chị của vài chụa khoá sinh viên tiếp theo. Trùng trùng lớp lớp sinh viên từ mái trường này được học, được mở mang kiến thức và tung cánh bay đi khắp bốn phương trời.            

 

Tôi và các bạn lớp chăn nuôi khoá 12 giờ đây đã là người có tuổi. Có nhiều bạn tôi là các nhà khoa học đóng góp rất nhiều công sức cho ngành chăn nuôi. Có người ra đời làm công việc hoàn toàn khác với ngành nghề đã học. Có người đã về hưu, có người còn công tác, có người con đàn cháu đống và cũng có người mãi mãi ra đi, hy sinh trong chiến đấu như những Anh hùng.

 

Mấy năm nay, bạn bè tôi lớp Chăn nuôi 12 gom nhau lại thành một nhóm khoảng 40 người ở Hà Nội và các tỉnh lân cận đã thường xuyên gặp gỡ, thăm hỏi và có điều kiện giúp đỡ lẫn nhau. Mỗi lần gặp nhau là mỗi lần xúc động ôn lại những ngày sinh viên xưa. Kỷ niệm về một thời sinh viên như thế mãi mãi theo tôi và các bạn tôi đến trọn đời.           

 

Xin cảm ơn Trường !

Yêu lắm Trường của tôi và các bạn của tôi ! 

 

 Hà Nội, hè 2006 

ĐẠI HỌC NÔNG NGHIỆP I - NƠI TÔI ĐÃ HỌC

Tạ Quang Ngọc

Nguyên Bộ trưởng Bộ Thuỷ Sản

Nguyên UVTW Đảng

Cựu Sinh viên Thuỷ sản khoá 4

 Tôi vào trường năm 1962, lúc đó tên là Học viên nông Lâm, rồi Trường đại Học Nông Lâm và ra trường cuối năm 1966. Tôi nhớ ngày làm lễ ra trường cho chúng tôi ra trường năm đó vào tháng 1, khi đó tôi vừa tròn 22 tuổi.

 

Khoa Thuỷ sản lúc đó có các ngành Khai thác, Nuôi trồng và Chế biến. Trước đó chúng tôi có 3 khoá đàn anh chị, mà về sau này họ luôn là đàn anh chị của chúng tôi trong cả nghề và nghiệp Thuỷ sản, trong học tập rèn luyện và cống hiến trên khắp mọi miền đất nước kể cả trước và sau khi giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, khi thuỷ sản có nhiều điều kiện để phát triển mạnh mẽ.

 

Có một nét đặc biệt của khoa chúng tôi: đó là vào tháng 8/1966 từ Khoa Thuỷ sản Trường Đại học Thuỷ sản (với tên ban đầu là Trường Thuỷ sản) được thành lập, khoá chúng tôi là khoá đầu tiên, là khoá bắc cầu và là khoá kỹ sư thuỷ sản đi ra từ cái nôi có nhiều kỷ niệm của Trường Đại học Nông Nghiệp. Chúng tôi tốt nghiệp vào thời kỳ chiến tranh chống Mỹ ác liệt nhất. Ai cũng ham hở muốn cống hiến được nhiều nhất cho đất nước. Ra trường được nửa tháng đã bắt tay vào công tác tại Trường Đại học Thuỷ sản, và bắt đầu sự nghiệp, công tác của mình cho đến hôm nay. Đã 40 năm kể từ ngày ra trường, và Trường đang chuẩn bị kỷ niệm 50 năm ngày thành lập – 50 năm trường Đại học Nông nghiệp I. 4 năm trong 50 năm này, (1962-1966), tôi học tập và sống dưới mái trường này đã để lại cho tôi cái tố chất con người được trang bị kiến thức và rèn luyện trong đó, thật quý báu biết bao khi ở lứa tuổi này nhìn lại. Cái tố chất đó giúp tôi đi lên, cống hiến, tiếp tục rèn luyện, học tập để trở thành người có ích trong trường đời.

 

Nhân dịp kỷ niệm này, tôi muốn lần nữa cám ơn các thầy cô, các bạn học, các bậc lãnh đạo và quản lý của Trường, của Khoa và mái trường đã tạo cho tôi môi trường, mà bây giờ tôi có thể gọi là tốt nhất ở lứa tuổi thanh niên để tôi phấn đấu, rèn luyện để đạt được những gì tốt đẹp cho cuộc đời và công việc của tôi sau này. Môi trường đầm ấm tích cực, các thầy mô phạm, uyên bác, sâu sát, các bạn trong Khoa và các khoa khác chăm chỉ, vui nhộn, tương thân tương ái là điều kiện và môi trường tôi không bao giờ quên được.

 

Thời sinh viên bao giờ cũng đẹp với nhiều kỷ niệm mà chắc chắn rằng, kỷ niệm thì mỗi người mỗi khác, nhưng cái giống nhau là ở chỗ càng lâu lại càng thấy rất đẹp và không ai có thể quên được. Thời chúng tôi đi học, miền Bắc đang thi đua sôi nổi, đi vào kế hoạch phát triển kinh tế xã hội 5 năm lần thứ nhất (1961-1965), miền Nam sau đồng khởi phong trào đấu tranh giải phóng quật khởi ở mọi nơi, kể thù đàn áp hết sức tàn bạo. Chính khi chúng tôi học năm thức 3, Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc và đánh phá mỗi ngày một ác liệt. Phong trào 3 sẵn sàng, đào hầm trú ẩn và bắt đầu cuộc sơ tán về nông thôn, lên miền núi là những gì có tính thế hệ mà chúng tôi còn nhớ mãi. Trong cái khí thế 3 sẵn sàng về nội dung và hình thức sinh hoạt trong trường, lúc đó gọi là “quân sự hoá” đã tạo ra những lớp người lúc đó đi nhận công tác ở bất kỳ đâu, nhiệm vụ gì, dù khó khăn, ác liệt. Cũng từ “ba sẵn sàng” xung phong nhập ngũ cũng trở thành phong trào sâu rộng trong sinh viên Khoa và toàn trường, mà sau này rất nhiều bạn học tôi đã nêu tấm gương trong chiến đấu hy sinh anh dũng cho sự nghiệp giải phóng miền Nam giải phóng đất nước.

 

Một môi trường học tập quy củ, phong phú từ trong lớp ra cánh đồng, từ trường đến nhà máy. Một không khí đầy nhiệt huyết trong giai đoạn quan trọng của đất nước. đó là tất cả những gì để lại tố chất của con người hồi đó là sinh viên và trong đó sinh viên của trường Đại học Nông nghiệp I.

 

Vừa học vừa làm – Ba sẵn sàng – Đào hầm – Sơ tán là những gì còn đọng lại trong chúng tôi đến nay.

 

Từ cái nôi của Trường đại học Nông Lâm lúc đó, năm 1965, Đại học Nông Lâm được tách ra từ Khoa lâm nghiệp. Năm 1966 đến lượt tách Khoa Thuỷ sản thành lập Trường Đại học Thuỷ san. Sau này hình thành các các Trường đại học Nông nghiện 2, 3, 4 và nhiều hơn nữa.

 

Rõ rãng 50 năm đã qua, dù từ một trường nay đã thành nhiều trường, cái chất của Trường thời nào luôn phải được giữ lấy, trở thành một truyền thống lâu năm nhưng không già cỗi, chỉ có phát triển trong sự phát triển chung của đất nước mà thôi. Đó là những gì chúng tôi mong muốn và lời chúc tốt đẹp của mình, một cực sinh viên của Đại học Nông nghiệp I, nhân dịp Trường tròn 50 năm tuổi. Xin kính chúc sức khoẻ, hạnh phúc đến các thầy cô và các bạn sinh viên.                 

TRƯỜNG ĐẠI HỌC NÔNG NGHIỆP – TRUNG TÂM ĐÀO TẠO NHIỀU NHÀ KHOA HỌC LỚN CHO ĐẤT NƯỚC

Nguyễn Tấn Trịnh

 

Nguyên Uỷ viên TW Đảng

Nguyên Bộ trưởng Bộ Thuỷ sản

 

Cựu Sinh viên khoá I khoa Thuỷ Sản          

 

 

Nhân ngày kỷ niện 50 năm thành lập Trường đại học Nông nghiệp I – Hà Nội, đứa con đầu lòng của ngành Đại học Nông nghiệp Việt Nam; nơi ấy để lại trong tâm can của mỗi sinh viên chúng tôi những kỷ niệm sâu sắc và đẹp đẽ về mái trường thân yêu của mình, các thầy cô đã hết lòng dìu dắt , dậy bảo lớp sinh viên ngày ấy trở thành đội ngũ cán bộ ngành nông nghiệp của đất nước ngày nay.         

 

Bằng sự lao động sáng tạo của đội ngũ cán bộ và sinh viên Nhà trường, đã biến cánh đồng hoang sơ một vùng quê nghèo nàn trở thành một Trung tâm nghiien cứu khoa học hiện đại và lớn nhất nước ta góp phần quan trọng thúc đẩy toàn diện sự phát triển nền Nông – Lâm - Ngư nghiệp Việt Nam.         

 

Tại đây, đã đào tạo nên nhiều nhà khoa học lớn, nhiều chính khách của đất nước. Chúng tôi luôn nhớ mãi hình ảnh của giáo sư Lương Đình Của, người thầy hết mực yêu thương, tận tâm dìu dắt từng học sinh của mình, dưới nắng hè gay gắt hay mùa đông giá lạnh thầy luôn có mặt tại những cánh đồng thực nghịêm và phòng thí nghiệm của mình, các công trình nghiên cứu của thầy, phong cách và đức độ của thầy là bài học vô cùng quý giá cho mỗi sinh viên chúng ta để bước vào đời. Thầy hiệu trưởng Nguyễn Đăng; thầy Bí thư Đảng uỷ Nguyễn Đông và nhiều đồng chí lãnh đạo của Nhà trường và các thầy cô luôn đi sâu, đi sát, từng khoa, từng lớp dìu dắt chỉ bảo cho chúng tôi từng việc để vượt khó vươn lên trong học tập. Tác phong và trách nhiệm công tác của thầy là những nấc thang để chúng tôi bước theo và trưởng thành trong cuộc sống của đời mình.         

 

Chúng tôi luôn nhớ mãi những đêm rực lửa dưới ánh đuốc của phong trào ba sẵn sàng, lên đường nhập ngũ như Vương Đình Cung; Trên khắp các nẻo đường của đất nước đều có xương máu của sinh viên và thầy cô giáo trường Đại học Nông nghiệp I, hiến dâng cho tổ Quốc để giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.         

 

Nhiều gương học tập xuất sắc của sinh viên như gương Dương Thanh Liêm và tập thể sinh viên Trồng trọt miền núi khoá 9, đã được sinh viên cả nước nêu gương học tập; trong phong trào xây dựng tập thể sinh viên Xã hội chủ nghĩa. Nhiều gương sáng của các cô, các chú cán bộ phục vụ Nhà trường góp phần xây dựng để có được đội ngũ cán bộ của đất nước ngày này.         

 

Chúng tôi luôn tin tưởng với sự phát triển như vũ bão của khoa học và nỗ lực của đội ngũ Nhà trường nhất định chúng ta sẽ vươn lên tầm cao mới hơn, cao hơn và xa hơn; Trường chúng ta sẽ sánh vai cùng với nhiều trường Nông nghiệp nổi tiếng trên thế giới. Chúc các thầy cô và lãnh đạo Nhà trường luôn mạnh khoẻ, hạnh phúc.

KHẨU SÚNG - CHIẾC LIỀM VÀ QUYỂN SÁCH

 

KHẨU SÚNG - CHIẾC LIỀM VÀ QUYỂN SÁCH

 

 Đỗ Hài - Cựu sinh viên Chăn nuôi-Thý y khoá I            

 

Tốt nghiệp PTTH xong, hầu như tất cả nam, nữ sinh đều băn khoăn bàn tán vể bước đi tiếp theo: Đại học, cao đẳng, trung cấp ? Cả anh em quân nhân xuất ngũ cũng nghĩ vậy - Nghề gì? Trường nào ? Lo lắng và hy vọng, song cái tuối nhất quỉ nhì ma thật lắm chuyện vui:           

 

- Học ĐHNN ? Trồng trọt nhé ? - Ấy, ấy đừng ! Phân gio ! Thuốc trừ sâu ! Bêu nắng cả ngày !                       

 

- Lâm nghiêph nhé ? – Chà, quanh năm trai lâm nghiệp ở rừng, như khỉ leo cây!           

 

- Thuỷ sản vậy ? - Eo ơi!nằm đất với chị hàng hương, còn hơn nằm giường với chị hàng cá.!!! - Vậy học gì ? – À, à nhất T, nhì Dược, tạm được Bách khoa !  – Làm thầy giáo cũng tốt chứ ? – Eo ơi nghề bán cháo phổi !!!... Năm tháng trôi đi – ai cũng có một nghề - Và đần dần có niềm vui, có tình cảm nghề nghiệp, có tinh thần lao động vì Tổ quốc.           

 

Xin cho phép tôi kể một câu chuyện riêng tư, nhân kỷ niệm 12/10/1956 – năm 1959. Hoà bình được lập lại, miền Bắc bắt tay vào khôi phục và cải tạo nèn kinh tế. Để chuẩn bị thành lập các nông trường quân đội, một số an hem có thành tích chiến đấu được chọn đi học phục vụ lâu dài. Tôi được phân công về trường Nông Lâm trung ương – chương trình học khá nặng – ngoài phần lý thuyết trên giảng đường và thực hành trong phòng thí nghiệm, còn phải luân phiên trực trại chăn nuôi, trồng trọt như một công nhân để thành thạo kỹ thuật.           

 

Nhớ sang hôm ấy, tay cầm liếm sắc, tôi tranh thủ đi cắt cỏ thật nhanh về sớm tránh nắng (cắt cỏ mang về trường để nuôi dưỡng những con bò giống, ngựa giống của nước ngoài viện trợ).           

 

Chợt - hết sức bất ngờ !Có một tốp người trên bờ ruộng đang đi tới – giây lát, tôi sững sờ như không còn tin ở mắt mình: Bác Hồ ! chòm râu, chiếc mũ cát, dáng đi…Tôi nhầm sao được ! (tôi được gặp Bác ở ẢT, Tín Keo, và trên đường đi chiến dịch Biên giới năm 1950). Nhưng sao Bác lại ở đây? Và cũng tự giải đáp ngay là Bác đến thăm công trường đang thi công nước rút. Bác đến gần tôi vội vàng đứng dậy lễ phép chào. Nhìn thấy tôi lúc ấy còn rất trẻ, mặc quân phục, tay cầm liềm đứng giữa vạt cỏ, Bác dừng lại hỏi: - Chú bộ đội, sao chú ở đây cắt cỏ ? Tôi ấp úng trả lời – Thưa Bác – chúng cháu học chăn nuôi ạ ! Một cán bộ tuỳ tùng vội đỡ lời, báo cáo them rằng nước ta đang cần rất nhiều nhân viên kỹ thuật nông nghiệp. Tôi chú ý thấy Bác khẽ gật đầu, nói: “Chú làm việc đi - Nước nhà còn khó khăn, chiến đấu, sản xuất, việc cách mệnh cả ! gắng làm cho tốt nhé”!...           

 

- Quả thật, dạo ấy chúng tôi được cử đi học nông nghiệp, song vẫn suy nghĩ rất lung. Trong chiến tranh, kẻ thù cụ thể ở ngay trước mặt, giữa cái sống, cái chết, chúng tôi luôn luôn chiến đấu quên mình. Mọi mệnh lệnh trong hành quân, trú quân, nổ máy…đều tự giác, nhanh và chính xác, chẳng hề tính toán cá nhân. Còn trong thời bình đâu phải điều gì cũng dễ dàng thong suốt ! Mình sẽ làm gì, sẽ là ai ? Rối bời những câu hỏi ! Gia đình tôi ở nông thôn, quen đồng áng, cuốc cày, song thú thực tôi rất muốn “đổi” nghề, tránh cái việc ngồi tính toán khẩu phần, nghiền ngẫm về Darwin, Michourine, Pavlop, di truyền và biến dị…ước mơ của tôi chẳng có gì sai trái, song tổ chức ra lệnh, phải chấp hành.           

 

- Tối hôm ấy, hình ảnh của Bác cứ chập chờn trong tâm trí, tôi trằn trọc trên giường tầng, cứ nghĩ mãi không biết Bác đã sống như thế nào ?! Vị lãnh đạo của Đảng mà mọi con người người Việt Nam hằng yêu quí. Bác từng là thầy giáo, đã phục vụ trên tàu, là thợ ảnh, là nhà báo đi làm cách mạng, còn bị tù đầy. Là người cộng sản chân chính, một người đã sống nhiều cuộc đời, Bác đã chiến thắng, đã vượt qua…suy cho cùng ý chí, nghị lực tự than vẫn là quyết định. Thật may mắn là tôi đã được gặp Bác để suy nghĩ them, và có them nghị lực. Tôi còn giật mình, bỗng nhận ra lúc này đất nước còn đang bị chia cắt thành 2 miền – Vĩ tuyến 17 là ranh giới tạm thời. Tổ chức đã tin cậy, trao việc mới cho chúng tôi. Mình còn lo lắng cho cá nhân nhiều quá…Cầm sung ! chuyển sang cầm liềm !...           

 

Chẳng dám nói ngoa, nhiều ngày nghĩ, tôi không đi chơi, mà ở lại, quyết ôn tập như để bù lại thời gian đã mất…Ra trường, tôi tốt nghiệp loại ưu, rồi được cử sang bộ đội Biên phòng. Tôi được giao trách nhiệm cùng một số chuyên gia Mông Cổ và cộng hoà dân chủ Đức, quản lý kỹ thuật chăn nuôi ở trường 25 (Kỳ Sơn – hoà Bình) với những con ngựa Mông Cổ to lớn, rồi trường 24 ở Sơn Tây với những con chó béc –giê hung dữ - thứ vũ khí sống của bộ đội biên phòng. Những vũ khí sinh vật này đã phát huy tác dụng rất cao: phát hiện nơi ẩn nấp của bọn gián điệp, biệt kích nhảy dù đang ẩn náu, góp phần đắc lực bảo vệ an ninh của Tổ quốc.Các bác nhà văn, nhà báo thường nói: học xong đại học là ta mới chỉ có một cái chìa khoá để tự mở cửa bước vào vườn hoa mênh mông của khoa học, văn học và nghệ thuật ! Đúng là như thế ! Càng ngày tôi càng nhận ra học ở trường chỉ là cơ bản, phải tự học, tự lớn nhanh như Phù Đổng (vui một tiis: về các gia súc phục vụ cho quốc phòng, chúng tôi chỉ được học kỹ về bệnh dại của loài chó (rage) và bệnh Tỵ như (morve) của loài ngựa ! Bao lần phải đau đầu suy nghĩ để tìm ra lời giải của những bài toán mới. Những bài toán khó luôn xuất hiện: chăn nuôi gia súc quốc phòng ở Việt Nam ? Thức ăn Việt Nam ? Khí hậu Việt Nam ? …(cũng may là tôi biết đôi chút… “tiếng Tây” ), mầy mò đọc sách, và sau này còn viết được nhiều tiểu luận có ích, được dịch ra tiếng nước ngoài.           

 

Chúng tôi tổ chức chăn nuôi gia súc sinh sản (chọn giống, gây giống), nuôi dưỡng chăm sóc gia súc sơ sinh (cứ như một hộ sinh), lại huấn luyện những gia súc còn non (khác chi nhà nuôi dạy trẻ). Huấn luyện những con vật lớn đeer sử dụng cho quốc phòng (động tác của một trường huấn luyện). Rồi, còn nuôi dạy chim bồ câu đưa thư, nuôi voi cho biên phòng…Nói chung, cái gì đụng đến gia súc quốc phòng là …rơi vào đầu mình cả! Ai biết đâu là mọi việc bắt đầu từ một trường Nông nghiệp ! ai cũng gọi tôi là …Đốc tờ thú y ! Đốc bò! Đốc … ngựa !

 

Nhìn lại những chặng đường dài đã đi, không tự dối long, chúng tôi càng hiểu phải biết hào hợp giữa mục đích riêng và lý tưởng chung.           

 

Nay cứ mỗi lần nghĩ đến 2 chữ NÔNG NGHIỆP, rất tự nhiên, tôi lại nhớ về giây phút ngắn ngủi được gặp Bác hồ bên bờ lúa. Lần ấy tôi đang cầm liềm cắt cỏ…

 

Thưa các thầy, cô, các bác CBCNV, các bạn sinh viên! Nhân kỷ niệm 50 năm ngày thành lập trường ĐHNN I, xin có vài dòng tâm sự kể trên. Được học Nông nghiệp, tôi cảm thấy mình rất có ích trong quân ngũ. Ngày 12.10.2006, Nhà trường sẽ tổ chức trọng thể Lễ kỷ niệm 50 năm ngày thành lập trường. Vui trong long, rất tự nhiên, tôi thầm hát: đời mình là một khúc quân hành…Còn tự sang tác thêm câu: Đời mình - Khẩu sung - Chiếc liềm và Quyển sách !.

 

 

Copyright: Khoa Chăn nuôi - Học viện Nông nghiệp Việt Nam
Trâu Quỳ - Gia Lâm - Hà Nội
Tel: (0243) 827 6653 / Fax: / Email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
Switch mode views: